• Ai cũng cần một nơi chốn bình yên

Chỉ là đôi lúc thấy lòng mình chạnh thôi

Khi chiều nay gió mùa ngang qua ngõ

Yêu thương ấy giờ đã không còn nữa

Để cơn mưa về kéo nỗi nhớ mênh mang

 

Chỉ là đôi lúc muốn một mình lang thang

Hà Nội về đêm có lẽ bình yên nhất

Đêm lặng yên cho cảm xúc rất thật

Gió nhẹ nhàng mùi hương bưởi thoáng qua

 

Chỉ là đôi lúc ta chỉ muốn về nhà

Cuộc sống tính toan ta thấy mình mỏi mệt

Một giấc ngủ thôi mọi muộn phiền sẽ hết

Hai chữ bình yên mang tên gọi là nhà

 

Chỉ là đôi lúc muốn một mình lê la

Nơi quán cũ nghe bản nhạc xưa đã cũ

Phố phường đông cho đôi chân lưỡng lự

Dòng đời xô bồ đến rồi kéo ta đi

 

Chỉ là nhiều khi ta chẳng muốn làm gì

Như con mèo lười nằm ườn mình sưởi nắng

Radio nhạc Trịnh buồn sâu lắng

Một tách cafe nghe con phố giao mùa

Chỉ là đôi lúc ta muốn giống ta xưa.

(Nguyễn Duy Phú)